Một ngày thi học kì

Mình vừa thi hết học kì 2 xong. Bây giờ, những câu mình sai, những câu mình không làm được không còn khiến mình buồn nữa. Mình thấy nỗi buồn của mình nó rẻ mạt quá, mình không làm được bài, mình buồn, mình cũng chỉ để đó thôi, mình đâu có thay đổi gì, mình chẳng học để tốt lên nữa. Thế nên, giờ mình chẳng còn buồn nữa, vì mình biết mình có buồn mình cũng chẳng chịu thay đổi, thế thì giá trị của nỗi buồn đâu còn nữa chứ. 

Khi mình onl fb, người ta post ảnh rằng: 'Hãy viết ra ngôi trường mơ ước mà em muốn vào, để sau này nhìn lại thấy rằng nó đã trở thành hiện thực', haha, mình muốn vào NEU, mình muốn học Marketing ở đấy, nhưng nếu gọi đó là ước mơ thì lại coi thường ước mơ của người khác quá, nếu đánh đồng ước mơ của những người muốn vào NEU với mình thì thật nực cười. Mình muốn học ở đấy, mình có lí do riêng, đó không phải ước mơ của mình, nếu so sánh thì thật chẳng coi người khác ra gì. Nhưng dù sao, những ai có mong ước vào NEU, mình mong sẽ được cùng trường với các bạn, cùng học ở NEU, mặc dù rất xin lỗi vì mình chẳng là gì so với những cố gắng của mọi người cả, ôi mình chẳng thể nói là hãy cùng nhau cố gắng, vì lời nói ấy từ miệng mình phát ra nghe thật sáo rỗng và nông cạn, mình còn chẳng chăm chỉ nổi dù chỉ 1 buổi nữa. Nhưng mà kệ đi, điều gì đến cũng sẽ đến, việc gì xảy ra cũng sẽ xảy ra thôi. 
 

Nhận xét