Mình nhớ nhà quá!
Nhớ nhà quá, mình muốn về học cấp 2 với mọi người. Mình mong các bạn của mình đều đạt được những gì chúng nó muốn, để khi thi xong chúng mình có thể gặp nhau, có thể đi chơi cùng nhau. Mình muốn chia sẻ may mắn của mình đến với những người bạn của mình, để chúng nó làm bài thi thật tốt, để sau kì thi ấy, mình không phải thấy bất kì ai phải buồn. Mình muốn những đứa bạn của mình luôn vui vẻ. Chị giáo dạy văn của mình mới up 1 bài story, chị nói rằng chị cảm ơn bọn mình đã tin tưởng vào 1 sinh viên đại học năm 2 như chị, bọn mình đã đặt niềm tin lẫn nhau, chị nói rằng chặng đường sắp tới dù khó khăn nhưng chúng mình sẽ không bao giờ phải đi 1 mình, dù bao lâu và bao xa. Điều đấy làm mình cảm thấy rất buồn, mình muốn khóc. Mình không biết vì sao nữa. Nhưng đọc xong bài viết đấy mình chỉ cảm thấy rất buồn, chẳng hiểu vì lí do gì. Huhu mình buồn quá, lòng mình nghẹn lại... Mình sẽ đi tắm cho vui lên. OK bye!!!